cung phi chồng em cưới nhau mới được 5 tháng, tình cảm vợ chồng nhìn thông thường khá mặn nồng, dẫu nhì đứa chạm chán nhau, yêu nhau rồi kết hôn tương đối mau chóng. Chồng em là người làm cho marketing, giao thiệp rộng do đó thường xuyên vắng nhà. Em cũng xác định chồng mình là người làm ăn vì vậy học cách tin tưởng chồng. Thế nhưng mà em vừa phát hiện giờ một sự tự nhiên chẳng phải ngẫu nhiên, mỗi lúc rời khỏi nhà đi công việc anh đó đều “quên” đem theo nhẫn cưới.

 

Lần đầu là khi em dọn phòng tắm phát giờ nó nằm trên kệ để dầu của nhà tắm. lúc ấy chồng em đang ở tận trong suốt Sài Gòn. Em gọi hỏi chồng thì chồng nhắc lúc tắm xà phòng trơn thành thử tuột ra, dứt rồi để đấy do vậy quên.

Lần thiết bị hai anh đấy kể đi thăm chi nhánh cư trú Đà nẵng, anh đi rồi em mới chứng kiến nó nằm trên bàn làm cho việc, anh lại kể rằng phòng ngừa rơi vì vậy anh tháo ra trước khi tắm rồi quên đưa. Và rồi rất nhiều lần như thế.

Em thực ra không phải ngẫm gì cả, chỉ thắc mắc rằng việc đưa tiễn 1 dòng nhẫn ở ngón tay đối với chồng mình lại phiền phức vậy sao. Mình cũng đeo nhẫn nhưng mà đâu sở hữu bao hiện thời nhìn ngắm rơi gì đâu. Em chỉ nhắc chồng em là nếu để mất nhẫn cưới sẽ cực kỳ đen đủi, vậy thành thử anh ấy thành thử kỹ càng, để đâu cần nhớ, đừng làm từ trần.

Hôm rồi đi khiến cho, vào bây chừ nghỉ trưa mấy chị em cùng phòng ngồi “tám” chuyện. Em có rỉ tai chồng mình cứ hay lơ đễnh quên tiễn chân nhẫn cưới. Cậu em cùng phòng nghe vậy ngay tắp lự bảo em: Chị ko nên chẳng chú ý việc này, có thể là chồng chị cố tình quên. Em cũng mang ông anh, mỗi lần đi đâu đều cởi nhẫn cưới đựng đi, anh ý kể rằng ra ngoại trừ không hạn chế khỏi những bất minh, cởi nhẫn đi cho đỡ áy náy cùng hoàng hậu. Rồi trước khi đặt chân vào nhà lại đeo vào như chưa từng túa ra. đàn ông ra ko kể ko muốn mang nhẫn cưới chỉ mang một lý bởi độc nhất là không muốn những người con gái khác biết mình đã mang thê thiếp.

Em nghe xong xuôi ngắm nhìn cậu ấy cũng với lý. Xâu chuỗi lại đa số việc đột nhiên ngắm nhìn nỗi nghi vấn càng nâng cao lên. Vậy bởi thế hôm đó ngay lúc về ghé nhà em đã đòi hỏi được nói chuyện trang nghiêm cùng chồng em. Sau lúc lặng ngắt ngồi nghe em trình bày các ngờ vực thắc mắc của mình chồng em chợt phá lên cười bảo em là “đồ ngốc”: trường hợp anh chỉ đơn thuần muốn túa nhẫn ra để chứng tỏ cùng người dưng là anh chưa lấy thê thiếp thì có nhất mực cần để nhẫn cư trú nhà không. Anh hoàn toàn có thể đem theo và đưa hay không em đâu sở hữu biết.

kể từ ngày đấy mỗi lúc đi đâu chồng em không còn “quên” nhẫn ở nhà như đa số khi nữa. Vậy nhưng hiện em lại thêm 1 nỗi thắc mắc mới: Sao trước hay quên hiện thời lại không quên nữa? Hay là bị em “đánh động” thành thử đã kỹ càng hơn? Và nỗi khiếp sợ của em là hoàn toàn chuẩn xác. một lần anh ấy đi công tác về, vừa vào nhà em đã “tia” ngay ra là trên tay không tiễn chân nhẫn. Đợi khi anh ấy vào tắm em ngay tắp lự lén mở cặp đánh giá thì đúng là chiếc nhẫn đang nằm trong ngăn nhỏ giữa của cặp. Lần này em vờ như bỏ quên, cũng ko tra hỏi chồng, tới bây chừ ăn cơm đã chứng kiến nhẫn cưới lặng vị trên ngón áp út của anh đó.

Chồng em không mang dấu hiệu gì chứng tỏ là ko yêu dấu em. Anh đó còn luôn náo nức về những kế hoạch trong tương lai, rằng sẽ sinh hai hay ba đứa con, đàn ông để em đặt tên, còn con gái anh đó sẽ đặt. Rồi phòng ngủ của đàn trẻ sẽ khiến cho giường tầng, cho chúng ngủ riêng phòng ngay từ ốm để bác mẹ có khoảng trời riêng.

Em cũng yêu chồng em, càng yêu thì nỗi nghi hoặc càng làm em mỏi mệt. Em không tự giảng giải được hành động ko muốn mang nhẫn của anh đấy lúc ra khỏi nhà.Cũng không muốn nói tới chuyện này nhiều với chồng, khiếp sợ rằng sự không tin tưởng sẽ gây nên các mâu thuẫn xung chợt.

với Anh chị em nào giải mã chuyện này giúp em cùng ko ạ. Liệu sở hữu cần chồng em đang sở hữu điều gì khuất tất hay không?