Người thầy 60 năm đứng lớp nghĩ suy về triết lý giáo dục

Tôi cho rằng, Nhà nước là cơ quan hình thành cơ chế của nền giáo dục nhưng đã không thường xuyên để mắt tới sự vận hành của cơ chế này để phát hiện và uốn nắn những lệch lạc gia sư toán  của nó.

trong khi, tình hình tập huấn có quá nhiều điều đáng lo ngại cho quan hệ lâu dài nguồn nhân công nên mới có chuyện không ít gia đình khá kém chất lượng một chút là họ hình dung việc cho con đi du học ngay từ bậc phổ thông chứ chưa kể đến bậc Đại học. vì sao vậy ?

Vì nhiều lẽ nhưng nguyên nhân chính là bố mẹ học sinh sợ có bảo đảm giáo dục trong nước làm con cái họ thiệt thòi khi trưởng thành…

Rồi mỗi khi đi mùa khai giảng, các bậc cha mẹ lại căng mình ra để lo chạy trường, chạy lớp, chạy thầy…rồi chạy tiền. Họ phải chạy đủ thứ. Vâng! Họ đang bị nền giáo dục hành hạ.

học sinh cũng bị hành hạ không kém, học trên lớp chưa đủ, học ngày chưa đủ, tranh thủ đi học thêm, học đêm.

Cùng suy ngẫm về "Triết lý giáo dục" với PGS.TS Nguyễn Lê Ninh (Ảnh: giaoduc.net.vn)

Chẳng vậy mà người nào để ý thì đọc thấy trên các mặt báo chỉ mất khoảng qua đã cho hay, hơn 70% học sinh tiểu học cận thị, hơn 20% các em bị vẹo cột sống vì phải đeo đủ các loại trong cặp sách.

Muốn mua ra lý do sâu xa của những căn bệnh trầm kha trong ngành nghề giáo dục thì hãy kiểm tra có bảo hành lâu dài công tác điều hành ở cấp vĩ mô, ở các thế hệ “người cầm lái” đã qua và bây giờ. Bởi đó chính là nơi phát xuất cả “chiến lược” lẫn “chiến thuật” trong sự nghiệp giáo dục.

bên cạnh đó, nguyên nhân xuất hành từ cộng đồng phường hội cũng tác động không nhỏ, gây rối cho sự nghiệp giáo dục.

Đó là việc học trò tốt nghiệp THPT đua nhau thi vào Đại học nhưng bấy bấy lâu lĩnh vực giáo dục không “trừ khử” được điều này mà vẫn cứ vinh danh ảo về trường chuyên, lớp chọn, các cơ sở luyện thi đại học, dạy thêm…

Do những yếu kém nằm ở cơ quan quản lý ngành nên mấy chục năm qua từ các bậc giáo dục phổ thông, giáo dục nghề cho đến giáo dục đại học xoành xoạch bị xô đẩy.

Giáo sư Nguyễn Lân Dũng: Tôi viết thư này gửi Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ

(GDVN) – tôi và mọi người không bi quan về thực trạng giáo dục nước nhà nhưng cần xác định cái gì nên khiến cho trước, cái gì nên thực hành sau vì “dục tốc bất đạt”.

Nào là thời gian đào tạo kỹ sư đang từ 5 năm (1978) rút xuống còn 4 năm với lý do để chắt bóp kinh phí đào tại nhưng sau đó lại hồi phục chế độ huấn luyện 5 năm.

Nào là loại bỏ chế độ tập huấn “niên chế” để chuyển sang hình thức tập huấn theo “tín chỉ”. Cả thầy và trò lại được phen đảo lộn.

Nào là chủ trương doanh nghiệp mở “Đại học quốc gia” gây hiện tượng nhập, xuất giữa các trường đại học.

Nào là điểm sàn trong tuyển sinh, rồi đến đào tạo loại “kỹ sư quan hệ lâu dài cao”trên hạ tầng kết liên với các trường đại học nước ngoài….

Còn trong sự nghiệp Dạy nghề thì Tổng cục dạy nghề – nguyên là nhà sản xuất trực thuộc Bộ cần lao, cứ như quả bóng, bị “đá” sang Bộ Giáo dục và Trung học chuyên nghiệp.

Rồi khi Bộ Giáo dục và Trung học nhiều năm kinh nghiệm chuyển thành Bộ Giáo dục và đào tạo thì Tổng cục dạy nghề trực thuộc Bộ này lại bị “đá” ngược trở lại Bộ cần lao với tên mới, chức năng quản lý mở rộng là Bộ lao động Thương binh và thị trấn hội.

Trong giáo dục phổ thông thì mang học trò ra làm cho thí điểm với đủ các loại hình từ trường chuyên, lớp chọn, nào là phân ban (A,B,C,D), nào là phổ thông học nghề, nào là trường điểm, trường bán công, trường thực nghiệm…

Sách giáo khoa thì liên tiếp cho tiến hành “biên biên soạn mẫu”…

con đường xây dựng và triết lý giáo dục của Nhật Bản

(GDVN) – Triết lý giáo dục Nhật Bản đã được luật hóa và trở nên nơi quy tụ sự đồng thuận của quốc dân Nhật và những người làm giáo dục.

Từ những điều đã nêu, tôi cho rằng, xét về nói chung thì lĩnh vực giáo dục đã không quản lý được công việc của ngành.

Đã có biết bao Hội thảo được tổ chức để đàm đạo về cách tân giáo dục nhưng rốt cục thì sao? Rối vẫn cứ rối!

Đến nỗi năm 2004, 23 nhà giáo dục, nhà kỹ thuật, nhà văn hóa do giáo sư Hoàng Tụy đứng đầu phải dâng “Sớ” lên Thủ tướng Phan Văn Khải để nghị chấn hưng giáo dục. rẻ đó cũng là lúc xã hội giận dữ chịu không nổi cái bất ổn của nền giáo dục ngay từ thời bấy giờ ?

Đọc xong bản “Sớ” này, nhiều người đi bình phẩm, đi mua bởi vì gây ra các “khối u” của ngành nghề giáo dục. Còn tôi, tôi cho rằng cần kiểm điểm lại quan điểm của Nhà nước về nguyên lý giáo dục.

Tôi biết, nguyên lý giáo dục của ta, về mặt triết học được mang tên là “nguyên lý giáo dục xã hội chủ nghĩa”.

Nhưng tôi cho rằng, bấy lâu người ta ra công kêu gọi phải thị phần hóa, xã hội hóa giáo dục. Vậy phải hiểu về định hướng thị trấn hội chủ nghĩa đối với giáo dục như thế nào?

Giữa định hướng XHCN với thị trường hóa có tranh chấp gì với 2 khái niệm “kinh điển” và đương đại không?

ít nhất là với bậc học Phổ thông – bậc học mà mỗi công dân chưa đến tuổi trưởng thành cần phải được dạy dỗ để có đủ tri thức phổ thông mà tồn tại trong đời sống phường hội thường ngày.

không những thế, theo tôi, mục đích khiến cho giáo dục là DẠY NGƯỜI và DẠY NGHỀ.

DẠY NGƯỜI là nhằm tạo lập tư cách tốt cho từng thành viên trong cộng đồng phường hội. Hay còn gọi là “tính nhân bản”.

bởi vậy, trước khi nêu phương châm dạy người thì lĩnh vực giáo dục cần có phận sự Việt Nam hóa nội dung và phương pháp giảng dạy để kiến lập tư cách đúng nghĩa cho mỗi học sinh ngay từ bậc phổ thông.

Đó là nội dung, phương pháp giảng dạy gọn gàng, hàm súc nhưng lại thuần khiết, có tính truyền cảm cao, dạy học sinh biết yêu cái thiện, ghét cái ác, dạy các em phát triển thành người nhân hậu…

Nhưng thực tế hiện giờ, những bài học dạy làm cho Người được thay bằng những nội dung khô khan, nặng về lý trí, trừu tượng… Không biết có phải như vậy là mất cơ bản trong quan niệm sơ đẳng về triết lý giáo dục con người nhân văn hay không?

Bàn về cách “Dạy khiến Nghề”

Trong ngành nghề dạy khiến nghề, cơ cấu và chủ trương liên đới đã thay đổi xoành xoạch. đầu tiên, Tổng Cục dạy nghề là một cơ quan thuộc Bộ cần lao.

Rồi vào những năm 80 của thế kỷ XX, nó được chuyển qua và trực thuộc Bộ Giáo dục và Trung học chuyên nghiệp rồi hiện tại lại quay trở lại với cơ quan chủ quản cũ có mở rộng chức năng là Bộ cần lao, Thương binh và xã hội.

Triết lý giáo dục – Việt Nam đã có chân lý này hay chưa?

(GDVN) – Cuộc tranh cãi về triết lý giáo dục đã khiến không ít công chúng thậm chí nhiều người dạy học ngơ ngác tự hỏi “vậy thực ra có triết lý giáo dục không?".

Thử hỏi, Tiêu chuẩn vào đâu để yêu cầu thay đổi Bộ chủ quản của Tổng cục dạy nghề?

Có Tiêu chuẩn vào triết lý basic của việc dạy nghề hay không ? Có theo định hướng xã hội chủ nghĩa trong dạy nghề hay không ?…

như vậy, đã đến lúc cần phải coi xét để xác định lại một cách thức căn cơ triết lý giáo dục và nội dung giáo dục định hướng XHCN bao trùm lên 2 nội dung: Dạy khiến cho Người và Dạy khiến Nghề.

Chỉ khi đó mới đảm bảo được tính khách quan trong việc rìm ra những điều luật vừa có hạ tầng khoa học, vừa có tính dự báo, giải quyết được nhu cầu training nguồn nhân lực…

Cuộc các mạng như thế nhằm thanh toán tận gốc những điều không còn phù hợp quy luật với nguyên lý giáo dục định hướng XHCN mà thị trấn hội đã chọn để phù hợp với sự tăng trưởng xã hội hiện đại và hội nhập quốc tế và vì sự phát triển vững bền cho ngày mai phồn vinh của đất nước.